Home / Tin Mới / Cảm phục nghị lực phi thường của cô gái ‘chim cánh cụt’ xứ Thanh: Viết bằng chân vẫn đỗ ĐH, mở lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo

Cảm phục nghị lực phi thường của cô gái ‘chim cánh cụt’ xứ Thanh: Viết bằng chân vẫn đỗ ĐH, mở lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo

Cuộc sống này không phải lúc nào cũng mỉm cười với tất cả mọi người. Một danh nhân đã nói: “Không có số phận, chỉ có những quyết định của con người làm nên số phận mà thôi”. Thật vậy, nhìn vào trường hợp của em Lê Thị Thắm, SN 1998 (xã Đông Thịnh, huyện Đông Sơn, Thanh Hóa). Cho dù sinh ra với cơ thể không lành lặn nhưng em đúng là một tấm gương sáng  vươn lên để làm chủ cuộc sống khiến mọi người phải ngưỡng mộ.

21 tuổi nhưng chỉ giống như học sinh cấp 2

Ngược trở về 21 năm trước, vợ chồng chị Nguyễn Thị Tình và anh Lê Xuân Ân sinh cô con gái đầu lòng. Niềm vui đón con chào đời cũng là nỗi đau và sự tuyệt vọng khi chứng kiến đứa con gái bé bỏng không có hai tay.

Lúc tỉnh dậy, chị Tình đã khóc lên khóc xuống và oán thán ông trời sao nỡ tàn nhẫn với vợ chồng chị. Nhưng rồi được những người thân và nhất là chồng an ủi, chị Tình đã cố gắng lấy lại bình tĩnh để chăm con.

Không chỉ bị khuyết tật bẩm sinh mà trên người cô gái bé nhỏ ấy còn mang rất nhiều căn bệnh quái ác, cột sống của Thắm bị cong, vẹo, ruột bị tắc, gai khớp háng, suy nhược cơ thể nặng. Hàng tháng em đều phải ra Hà Nội để điều trị bệnh.

Nhìn từ bên ngoài, nếu không có ai nói thì chắc hẳn mọi người sẽ chỉ nghĩ đây là một cô bé học sinh cấp 2.

Tuổi thơ với khó khăn chồng chất

Dù  sinh ra với thân thể không lành lặn như người bình thường nhưng Thắm cũng không quấy khóc, ngược lại bé rất ngoan, chịu ăn, chịu chơi còn hơn nhiều đứa trẻ bình thường khác. Đến khi Thắm lên 3 tuổi, chị Tình thấy hai chân của con ngoe nguẩy, lúc lắc và giơ giơ lên tai gãi, rồi vắt đi, vắt lại dẻo như cánh tay. Tôi không dám nói với ai, mà đợi chồng về mới kể.

Lên 6 tuổi, thấy bạn bè cắp sách đến trường Thắm cũng đòi mẹ cho đi học. Biết là con ham học nhưng với khiếm khuyết cơ thể như vậy rất khó để con có thể theo các bạn nên chị Tình đã cố gắng giải thích để cho con gái hiểu nhưng Thắm không nghe. “Hồi đó còn bé tí mà để được đi học nó đã hứa với tôi là nếu con đến lớp mà không học giỏi bằng các bạn thì con sẽ đồng ý ở nhà” – chị Tình kể lại.

Dù gia đình chẳng hề khá giả, được xếp vào những gia đình nghèo nhất xã, nhà chỉ có vài sào ruộng. được xã tạo điều kiện cho vay làm tạm căn nhà nhỏ đến nay vẫn chưa trả hết nợ. Đã vậy, tiền viện, tiền thυốc thang cho Thắm ngày càng nhiều khiến gia đình càng chật vật.

Nhưng chiều lòng con, chị Tình bàn với chồng cứ cho con đến trường xem sao. Khi đến trường, Thắm thấy các bạn tập viết chữ, em cũng tập viết bằng chân trái. Những năm đầu học tiểu học nhiều khi em đã tưởng là mình phải bỏ học giữa chừng vì khi tập viết các đầu ngón chân sưng tấy, mỏi nhừ. Có lúc đau quá em quẳng bút và ngồi khóc tu tu nhưng rồi sau đó lại nhặt bút và tiếp tục luyện chữ.

Người vẽ nên điều kỳ diệu

Nhưng mặc dù viết chữ bằng chân, chữ của Thắm thậm chí còn đẹp hơn rất nhiều so với chữ của các bạn cùng học.

Dù viết bằng chân, nhưng chữ viết của Thắm còn đẹp hơn rất nhiều so với các bạn học khác

Thắm kể: “Em thích đến trường lắm nên đánh liều hứa với mẹ là sẽ cố gắng học thật giỏi.

Và rồi, Thắm học lớp 1, lên lớp 2, học cùng lớp với cáς bạn bình thường. Thắm học khá, giỏi các môn. Đến lớp 5, Thắm đoạt giải cấp huyện thi viết chữ đẹp… Và thành tích ấy, tiếp tục được Thắm duy trì ở cấp 2, cấp 3.

Và mọi nỗ lực đều được đền đáp một cách xứng đáng Thắm được trường Đại học Hồng Đức, Thanh Hóa, đặc cách vào học khoa Ngoại ngữ, chuyên ngành Sư phạm Tiếng Anh.

Lá rách đùm lá rách hơn 

Chẳng giàu vật chất nhưng luôn giàu tình thương, dù bị bệnh tật hành hạ, hoàn cảnh gia đình chẳng mấy khá giả, nhưng mỗi kỳ nghỉ hè, Thắm lại mở các lớp dạy thêm Tiếng Anh miễn phí tại nhà cho trẻ em nghèo, có hoàn cảnh khó khăn trong huyện.

Lúc đầu, số học sinh tham gia còn ít, nhưng càng ngày tiếng lành đồn xa, các em nhỏ ùn ùn kéo đến để được cô Thắm dạy tiếng Anh.

Cô gái xứ Thanh với nghị lực phi thường vượt lên số phận | Báo Dân tộc và  Phát triển

Tận tụy dạy dỗ những học sinh nghèo

Mẹ Thắm cho biết: Nhà tôi nghèo, các cháu đến xin học đông nhưng chẳng có bàn ghế, chỗ để ngồi học. Các cháu đến học chỉ ngồi học tạm trên giường của Thắm. Ấy vậy mà bọn trẻ con vui lắm, hȏm nào chúng nó cũng đến rõ sớm để chơi đùa, trò chuyện với Thắm cho con bé đỡ buồn rồi mới vào học.

Nghèo khó là thế nhưng khi các em đến học, Thắm đều không hề lấy một đồng học phí nào. Thấy gia đình cô giáo vất vả, ai cũng mua hộp sữa, mang quả trứng, cân gạo biếu cô giáo. Rồi nhận thấy càng đông học sinh, điều kiện gia đình Thắm ngày càng khó khăn, do  sức khỏe ngày một giảm sút, nhiều bệnh mới phát sinh. Thắm vừa được mẹ đưa đi Hà Nội để chữa bệnh dạ dày và đại tràng. Không những thế mấy năm nay Thắm còn bị viêm đa khớp, phình đĩa đệm, thoái hóa đốt sống thắt lưng, viêm khớp háng, đau dạ dày và cả viêm nang buồng trứng.

Càng ngày càng nhiều học sinh đến với lớp học của cô Thắm

Các bậc phụ huynh nhất quyết đóng góp học phí cho cô giáo thì mới chịu cho con đến học. Trước sự “quyết tâm” của phụ huynh nên cô giáo Thắm buộc phải đồng ý nhưng cũng chỉ nhận từ 10 đến 15.000 đồng/học sinh mỗi buổi.

Điều nan giải đối với Thắm là sức khỏe ngày một giảm sút, theo đơn thuốc mà bác sĩ kê, mỗi tháng bố mẹ Thắm sẽ phải bỏ ra 6 triệu đồng để mua thuốc chữa bệnh cho con. Nhưng mẹ Thắm cho biết: “Chưa bao giờ vợ chồng tôi có đủ tiền để mua đầy đủ một đơn thuốc cho con nên cố lắm cũng chỉ theo được nửa đơn là dừng. Không những thế cứ khoảng 3 tháng tôi lại phải đưa con ra Hà Nội 1 lần để tiêm thuốc. Mỗi lần tiêm như vậy cũng mất 3 triệu nữa”.

Vậy mà cô gái nhỏ bé ấy chẳng bao giờ than vãn, vẫn có gom góp những điều có ích cho cộng đồng. Thật sự khiến mọi người phải ngã mũ thán phục. Nhà nó và vùng quê này không giàu có, nhưng nó là tấm gương giàu nghị lực cho chúng tôi dạy dỗ con cháu – đó là lời chúng tôi nghe được từ những người hàng xóm của Thắm.

Đúng là: Không có số phận, chỉ có những quyết định của con người làm nên số phận mà thôi. Thắm không may mắn khi sinh ra với một thân thể khiếm khuyết, nhưng bù lại trái tim chả bao giờ thiếu đi tình thương.

Cuộc sống con người, nếu không biết nhìn lên thì chỉ mãi ở bờ vực tối tăm, nếu luôn so sánh với người khác thì chẳng bao giờ có thành công. Thay vì than thân, trách phận, sao ta không dốc hết sức mình tạo ra đột phá, làm điều có ích cho cộng đồng?